Hanz gặp một bạn F2 nhà làm trong nghành nông nghiệp trồng trọt. Ban đầu bạn ấy muốn xuất khẩu sản phẩm dinh dưỡng cây trồng sang Thái Lan. Hanz cùng làm việc với khách bên đó một thời gian, rồi nhận ra: sản phẩm này bán trong nước còn tốt hơn. Vậy là quyết định thị trường nội địa là nơi tập trung trong 5 năm tới.
Sau khi lựa chọn được nơi chiến đấu, chúng ta đến bước tiếp theo là tìm con đường để kinh doanh bền vững thông qua nhìn vào nỗi đau đang hiện hữu trên thị trường mà chưa có lời giải cụ thể, thực tế như sau:
Kỹ sư nông nghiệp Việt Nam học bốn năm đại học. Khi ra trường vào làm các công ty nông nghiệp gần như ai cũng đi bán hàng chứ không được làm công việc kỹ thuật chuyên môn. Không phải vì họ muốn bán hàng, mà vì đó là điều các công ty cần.
Còn người nông dân thì sao?
Người nông dân cần ai đó xuống vườn, nhìn cây, xem đất, nói thật cây đang bệnh gì mà tìm mãi không ra. Nhưng đa phần những người ghé thăm vườn cũng đang cầm trên tay một thứ gì đó có ý định bán. Còn những đơn vị làm chuyên môn như trường đại học hay khuyến nông thì không đủ kinh phí để chăm sóc cho từng hộ trồng trọt cá nhân.
Các khoảng trống này nằm đó năm này qua năm khác.
Hanz cùng bạn ấy dựng lên đơn vị kinh doanh có tên Bệnh Viện Nông Nghiệp (BVNN).
Kỹ sư xuống tận vườn coi cây như bệnh nhân, bắt bệnh trực tiếp đất, kê phác đồ dinh dưỡng chăm sóc, ở lại đồng hành. Không bán một thứ gì hết.
Sổ sách tài chính đơn vị này hạch toán riêng với công ty ba bạn ấy. Đội ngũ làm việc theo phương thức quản trị 5.0 do HMD nghiên cứu phát triển, đào tạo và cùng triển khai.
Rồi tới một ngày, ba bạn ấy ngồi nhìn báo cáo có lợi nhuận và không còn cần nói thêm câu nào. Con số đã có sẵn câu chuyện trong đó rồi!